Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Truyện Tình Yêu: Câu Chuyện Nữ Y Tá

Truyện Tình Yêu: Phải nói là Yến Như đẹp thật nhưng có cái tội hơi dâm đãng, chỉ cần nhìn vào cái cặp mắt long lanh, lóng lánh ướt át dưới làn mi cong cong đậm tè là biết con nhỏ này dâm hết chỗ nói. Nhưng cũng tội, con nhỏ thường hay liếc mắt đưa tình với các chàng bác sĩ trẻ tuổi nhưng đều bị từ chối không thương tiếc.


Nhưng nó không bỏ cuộc vì nếu vớ được một anh chàng bác sĩ trẻ thì cuộc đời của nó sẽ lên hương như diều gặp gió vì đa số các chàng bác sĩ trong bệnh viện 7C này đều là những chàng trai con nhà giàu, Truyện Tình Yêu học giỏi lại đẹp trai. Người Yến Như thường mơ ước đến là bác sĩ Tùng bên khoa nội khoa, một bác sĩ trẻ đẹp trai lại tế nhỉ và rất nổi tiếng trong bệnh viện. Hôm nay tới phiên Yến Như trực ca tối, nàng sẽ phải thức lại tới 6 giờ sáng mới có y tá khác đổi ca với nàng.

Cũng như thường ngày, Yến Như cũng xí xọn như bao ngày, có lẽ không chưng diện, không thoa son, đánh phấn thì nó cảm thấy nó có tội với cái công của tạo hoá đã sinh ra nó cho nên lúc nào mặt mày nó cũng không ít thì nhiều cũng một lớn phấn và môi son đỏ choét. Nhưng hôm nay trông con Yến Như mới vui vẻ làm sao, chắc là không có tài cũng có tình đó mà. Yến Như chẳng bao giờ thèm mặc áo vú nó đọc truyện sex thấy bảo như thế hấp dẫn hơn, cho nên cả 2 trái đào cứ lúc nào cũng như muốn chun ra khỏi cái áo trắng y tá của nó. Hai cái núm vú lại nổi lên cồm cộm khiến cho kẻ nào nhìn cũng thèm thuồng đến rõ nước dãi. Yến Như nhìn lại cái bảng trực nhật, nó thấy hôm nay nó cần phải chăm sóc đặc biệt cho một sĩ quan cao cấp đang bị thương đang nằm tại phòng đặc biệt số 56 của bệnh viện. Theo nó biết được lý lịch chàng sĩ quan này thì chàng còn rất trẻ tuổi đâu chừng 35 chỉ hơn nó có 5 tuổi mà thôi. Cầm lấy vài cái khăn trắng, và một số đồ cần thiết để thay trong phòng viên sĩ quan, Yến Như vội vã rời phòng. Đứng trước căn phòng đặc biệt số 56 này tự nhiên nó cảm thấy một cái gì là lạ, linh tính cho nó biết sẽ có chuyện gì xảy ra, nhưng rất có thể là chuyện vui vì tâm trạng nó thấy rất phấn khởi

Đẩy nhẹ cửa phòng vào bên trong, nó khép cửa lại nhè nhẹ. Căn phòng phải nói rất yên tĩnh, yên tĩnh đến độ có thể một con ruồi bay ngang qua cũng sẽ biết được con ruồi đó là con ruồi cái hay đực. Đặt các thứ dụng cụ lên bàn nho nhỏ kế bên giường viên sĩ quan, Yến Như tiến lại gần nhìn kỹ mặt chàng sĩ quan trẻ tuổi. “Chao ôi! Chàng đẹp trai thật” con nhỏ thốt lên khi nhìn thấy gương mặt chàng sĩ quan trẻ tuổi đang nằm trên giường, nó bắt đầu cảm thấy bồi hồi như đọc truyện sex. Nếu đem bác sĩ Tùng đem ra so sánh có lẽ chàng sĩ quan này đẹp trai hơn, dáng dấp phong độ, lại cường tráng. Tuy chàng đang mặc bộ đồ bệnh nhân nhưng nó cũng không che dấu nổi những bắp thịt cứng ngắt do siêng năng tập thể dục trong quân ngũ. Viên sĩ quan vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt ngủ say sưa, chàng không biết chàng đang bị một nữ y tá dâm đãng đang nhìn soi mói chàng từ đầu đến chân. Phải nói linh tính của Yến Như có khác, nó lại không ngờ nó lại gặp và được chăm sóc cho một viên sĩ quan trẻ tuổi, đẹp trai lại có tướng tá khỏi chê vào đâu được.

Khí trời mùa hè oi bức, nóng nực có khác, có lẽ trời lại sắp chuyển mưa hay sao cho nên tối nay Yến Như thấy trong người nừng nực, mồ hôi cứ như sẽ sắp tuôn ra như suối. Yến Như lấy cái khăn lau những giọt mồ hôi đang lấm tấm chảy ra trên trán viên sĩ quan trẻ, nó lau có trình độ, rất nhẹ, rất êm để cố gắng không làm viên sĩ quan thức dậy. Lau xong Yến Như tiếp tục quan sát nhìn soi mói như tìm cái gì đó trên người sĩ quan này. Nó cảm thấy thích thích chàng sĩ quan này làm sao ấy. Nhìn từ trên xuống dưới, kỳ này con nhỏ mới phát hiện một hiện tượng lạ là con cu đa đa của chàng sĩ quan đang chào cờ. Con cặc chàng sĩ quan đội hẳn cái quần chàng đang mặc lên thấy rõ, nhìn thôi là cũng biết cặc chàng là thuộc loại có “tầm cỡ quốc tế”. Yến Như thích thú vô cùng, có lẽ từ trước tới nay nó thấy hiện tương lạ này. Nó để ý kỹ hơn cái phần trung tâm này, ngó lên xem chàng sĩ quan còn ngủ hay thức, Yến Như yên tâm vì chàng vẫn ngủ say sưa như chết như không biết gì cả. Yến Như ráng mắc, nó lấy tay thử đụng nhè nhẹ vào con cặc đang cứng ngắt của chàng sĩ quan đẹp trai. “Ôi trời! To qúa” con nhỏ thầm kêu nhỏ trong miệng. Người nó nóng rang, máu nóng dường như bây giờ đang chạy rần rần khắp cơ thể, có lẽ máu dâm đấy. Không được rồi, đây là dịp may hiếm có, nó nhất định bằng mọi giá nó phải thử sức với con cặc này cho biết vàng biết đá, vả lại nó cũng đâu còn trinh gì đâu mà sợ nữa chứ. Tối nay coi như là nó trúng mánh rồi.
Cẩn thận, Yến .

Theo : Truyentinhyeu.info

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Truyện Tình Yêu: Buổi Chiều Lỡ Cỡ

Truyện Tình Yêu: Nắng êm êm quấn quanh từng bước chân. Tôi bước vào quán quen, nơi chất chứa những kỷ niệm của tôi và N. Tôi gọi một tách trà, một chiếc bánh, đợi N đến. Bốn giờ rồi, N chưa đến. Có lẽ hôm nay N bận việc nên đến muộn. Tôi quên đi cái đồng hồ, chúi mặt vào sách và nếm hương trà. N thích cuốn sách này. N tặng tôi cuốn sách này. Cả tôi và N đều dự cảm được rồi sẽ có một ngày phải lìa xa.


Tôi nhìn ra phố, qua khung cửa kính. Nắng đã thưa dần, xe nhộn nhịp, N vẫn chưa đến. Tôi với lấy một nhành kỷ niệm quanh quất đâu đây. Đó là kỷ niệm một buổi trưa ngột ngạt, tôi cứ đòi lang thang hiệu sách, còn N thì chỉ muốn ngồi yên và đọc. Truyện Tình Yêu Chiều lòng tôi, N nói N sao cũng được. Tôi biết N không thoải mái, nhưng tôi thích như thế. Rồi nhành kỷ niệm ấy xám dần, tan biến, lôi tôi về thực tại. Tách trà đã nguội.

Chiều nay, tôi vẫn không gặp được N. Tôi không trách N. Không thể trách N. Về nhà, tôi đặt những chiếc bánh vào đĩa, mang lên phòng khách, mời T. T quét mắt nhìn dọc thân thể tôi, cứ như tôi là một kẻ tình nghi. T tháo kính, hỏi khẽ:

– Chiều nay, sao em về muộn thế?

Tôi nhớ ra rồi. Chiều nay, tôi đã ghé vào một quán quen, đợi N. Nhưng N không thể đến. N đã xa tôi rồi. T đợi chờ câu trả lời của tôi bằng đôi mắt hoài nghi. T biết câu trả lời sẽ đầy ắp những dối lừa.

– Em mua bánh, quán chiều nay đông quá.

– Cớ sao phải mua bánh ở quán ấy? Em đợi thằng N phải không?

T vừa chôn tôi dưới huyệt. Tôi cứng đờ, không thể mở miệng. Tôi chờ đợi N, như N từng chờ đợi những cô gái khác. Tôi không biết N đã trải qua bao nhiêu mối tình, không biết hiện tại N đang mải mê đuổi theo những cô gái nào, đang ở một nơi nào đó, cũng chờ đợi một ai đó. Tiếng thì thầm bên tai, xé toạc sự im lặng dưới huyệt:

– Em không yêu anh sao?

Tôi quay sang, chạm phải ánh mắt hoài nghi của T. Vẫn là ánh mắt này, với câu hỏi này. Tôi cũng muốn mượn mẫu câu này để hỏi N: “Anh không yêu em sao?” Nhưng N đã đi rồi. Chiều nay, chiều lỡ cỡ: chiều dĩ vãng hay chiều hiện tại? N không thể trả lời câu hỏi này. Tôi không biết N sẽ bỏ rơi tôi lúc nào. Tôi muốn nói cho N hay, tôi yêu N.

– Sao em cứ có cái thói quen kỳ quặc ấy?…

Chỉ vì T không trải qua nên thấy kỳ quặc. Tôi biết chỉ có N hiểu tôi, hiểu cảm giác trông chờ của tôi. Có phải trông chờ vì hy vọng, hay trông chờ chỉ là thói quen?

– N đã chết rồi, sao em cứ mãi…

Tôi không nghe thêm một tiếng nào nữa. Tất cả những gì T nói thêm đều tan rã trước khi đến tai tôi. Nơi đây không có một nhành kỷ niệm nào. Tôi phải nhớ về buổi chiều hôm nay, khi những nhành kỷ niệm cứ đong đưa. Tôi lại đưa tay ngắt lấy một đoạn. Đó là một buổi chiều nắng ráo. N hẹn tôi nơi quán quen. Tôi đến trước và đọc sách. N đến muộn năm phút. Tôi cười, nhận lời xin lỗi của N, chẳng đáng gì.

Hương trà nhẹ nhàng. Hương trà gồng mình giao đấu với những lời độc địa. Người ta đồn thổi N chết. Nhưng chỉ là lời đồn đáng nguyền rủa. N không chết. N đang ở một quán quen nào đó chờ đợi, biết đâu là chờ tôi. Tôi muốn đến đó, nói với N rằng, tôi yêu N. N có biết tôi yêu N trước khi N xa tôi không? Hay vì N biết sự thực này nên đã lánh mặt tôi? Chẳng lẽ N phải làm theo lệnh lập trình sẵn của định mệnh, như chúng tôi từng dự cảm?

– Em đã từng ngủ với nó đúng không?

– Đêm tân hôn, em vẫn còn trinh, anh quên sao?

T lại tiếp tục hoài nghi về những sự thực tôi đã khẳng định trong đêm tân hôn. N chưa từng hôn tôi. Tôi khao khát một cuộc làm tình, nhưng muộn rồi, N đã xa tôi rồi.

Câu nói của T không làm cho da thịt tôi đau đớn mà cứa vào từng ngách nhỏ trong lòng tôi. N xuất hiện lúc này, tôi sẽ không quan tâm những ngách nhỏ buốt xót thế nào. N sẽ là bác sỹ. N sẽ là thần dược. Chiều nay, tôi đợi đến năm giờ, sáu giờ. N không đến. Quán quen, tại sao N không đến? Có lẽ N bận.

Tôi mong đợi một buổi sáng thức giấc, được rúc mặt vào ngực N. Cái mùi nồng ngái của N, tôi không thể tìm thấy ở người đàn ông khác. Mặc kệ T hoài nghi. Tôi vào phòng tắm, hát bài hát sự tự do, hát bài hát N yêu thích. Tôi trông chờ cuộc điện thoại của N, hẹn tôi lang thang Sài Gòn tối nay. N thích lang thang Sài Gòn, nhưng hiếm khi rủ tôi mặc dù tôi đã trách N không rủ.

Tám giờ, vẫn chưa có cuộc điện thoại nào. Có lẽ tôi phải ra phố tìm N. Tìm trên những con phố quen chúng tôi từng lạc. Tôi lỡ cỡ giữa Sài Gòn thở dài.

Theo : Truyenngan.com.vn